向居卿所藏靈壁石歌

宋代 饒節
靈壁之石妙天下,奇姿異質窮變化。時時好事獲寸尺,谷量牛馬未當價。 耐官丞相三代孫,風流似是典刑存。心胸本無紈褲氣,詩書漸洗膏粱昏。 邇來得石不盈尺,依稀尚帶莓苔跡。氣象中含萬仞懸,秀潤仍分千里碧。 大江之南千萬山,終日思歸行路難。坐中一見此真骨,心折當年雨後天。 君不見黃金白璧驕侈本,大官厚祿方安穩。少年趣駕迅如電,我欲追之墮車蹇。 年來老大計轉拙,一丘一壑興不淺。儻君他日棄前魚,南窗坐對廬山遠。
líng zhī shí miào tiān xià   姿 zhì qióng biàn huà shí shí hǎo shì huò cùn chǐ   liàng niú wèi dāng jià
nài guān chéng xiàng sān dài sūn   fēng liú shì shì diǎn xíng cún xīn xiōng běn wán   shī shū jiàn gāo liáng hūn
ěr lái de shí yíng chǐ   shàng dài méi tái xiàng zhōng hán wàn rèn xuán   xiù rùn réng fēn qiān
jiāng zhī nán qiān wàn shān   zhōng guī xíng nán zuò zhōng jiàn zhēn   xīn shé dāng nián hòu tiān
jūn jiàn huáng jīn bái jiāo chǐ běn   guān hòu 祿 fāng ān wěn shào nián jià xùn diàn   zhuī zhī duò chē jiǎn
nián lái lǎo zhuǎn zhuō   qiū xīng qiǎn tǎng jūn qián   nán chuāng zuò duì shān yuǎn