湘江亭

唐代 孟賓於
獨宿大中年裡寺,樊籠得出事無心。 寒山夢覺一聲磬,霜葉滿林秋正深。
宿 zhōng nián   fán lóng chū shì xīn
hán shān mèng jué shēng qìng   shuāng mǎn 滿 lín qiū zhèng shēn