相和歌辭·怨詩二首

唐代 薛奇童
日晚梧桐落,微寒入禁垣。月懸三雀觀,霜度萬秋門。 艷舞矜新寵,愁容泣舊恩。不堪深殿里,簾外欲黃昏。 禁苑春風起,流鶯繞合歡。玉窗通日氣,珠箔卷輕寒。 楊葉垂金砌,梨花入井闌。君王好長袖,新作舞衣寬。
wǎn tóng luò   wēi hán jìn yuán yuè xuán sān què guān   shuāng wàn qiū mén
yàn jīn xīn chǒng   chóu róng jiù ēn kān shēn diàn 殿   lián wài huáng hūn
jìn yuàn chūn fēng   liú yīng rào huān chuāng tōng   zhū juǎn qīng hán
yáng chuí jīn   huā jǐng lán jūn wáng hǎo cháng xiù   xīn zuò kuān