相和歌辭。王昭君三首

唐代 東方虬
漢道初全盛,朝廷足武臣。何須薄命妾,辛苦遠和親。 掩涕辭丹鳳,銜悲向白龍。單于浪驚喜,無復舊時容。 胡地無花草,春來不似春。自然衣帶緩,非是為腰身。
hàn dào chū quán shèng   cháo tíng chén mìng qiè   xīn yuǎn qīn
yǎn dān fèng   xián bēi xiàng bái lóng chán làng jīng   jiù shí róng
huā cǎo   chūn lái shì chūn rán dài huǎn   fēi shì wèi yāo shēn