相和歌辭。後苦寒行二首

唐代 杜甫
南紀巫廬瘴不絕,太古已來無尺雪。蠻夷長老怨苦寒, 崑崙天關凍應折。玄猿口噤不能嘯,白鵠翅垂眼流血, 安得春泥補地裂。 晚來江門失大木,猛風中夜吹白屋。天兵斷斬青海戎, 殺氣南行動坤軸,不爾苦寒何太酷。巴東之峽生凌凘, 彼蒼回軒人得知。
nán zhàng jué   tài lái chǐ xuě mán zhǎng lǎo yuàn hán  
kūn lún tiān guān dòng yīng zhé xuán yuán kǒu jìn néng xiào   bái chì chuí yǎn liú xiě  
ān chūn liè
wǎn lái jiāng mén shī   měng fēng zhōng chuī bái tiān bīng duàn zhǎn qīng hǎi róng  
shā nán xíng dòng kūn zhóu   ěr hán tài dōng zhī xiá shēng líng  
cāng huí xuān rén zhī