相國晉公輓歌二首
玉節朝天罷,洪爐造化新。中和方作聖,太素忽收神。
盛德橫千古,高標出四鄰。欲知言不盡,處處有遺塵。
凝笳催曉奠,丹旐向青山。夕照新塋近,秋風故吏還。
本朝光漢代,從此掃胡關。今日天難問,浮雲滿世間。
yù
玉
jié
節
cháo
朝
tiān
天
bà
罷
,
hóng
洪
lú
爐
zào
造
huà
化
xīn
新
。
。
zhōng
中
hé
和
fāng
方
zuò
作
shèng
聖
,
tài
太
sù
素
hū
忽
shōu
收
shén
神
。
。
shèng
盛
dé
德
héng
橫
qiān
千
gǔ
古
,
gāo
高
biāo
標
chū
出
sì
四
lín
鄰
。
。
yù
欲
zhī
知
yán
言
bù
不
jìn
盡
,
chù
處
chù
處
yǒu
有
yí
遺
chén
塵
。
。
níng
凝
jiā
笳
cuī
催
xiǎo
曉
diàn
奠
,
dān
丹
zhào
旐
xiàng
向
qīng
青
shān
山
。
。
xī
夕
zhào
照
xīn
新
yíng
塋
jìn
近
,
qiū
秋
fēng
風
gù
故
lì
吏
hái
還
。
。
běn
本
cháo
朝
guāng
光
hàn
漢
dài
代
,
cóng
從
cǐ
此
sǎo
掃
hú
胡
guān
關
。
。
jīn
今
rì
日
tiān
天
nán
難
wèn
問
,
fú
浮
yún
雲
mǎn
滿
shì
世
jiān
間
。
。