湘春夜月

清代 鄭文焯
最銷魂,畫樓西半黃昏。可奈送了斜陽,新月又當門。 自見海棠初謝,算幾番酲醉,立盡花陰。念隔簾半面,香酬影答,都是離恨。 哀箏自語,殘鐙在水,輕夢如雲。鳳帳籠寒,空夜夜、報君紅淚,銷黯羅襟。 蓬山咫尺,更為誰、青鳥殷勤。怕後約,誤東風一信,香桃瘦損,還憶而今。
zuì xiāo hún   huà lóu 西 bàn huáng hūn nài sòng le xié yáng xīn   yuè yòu dāng mén    
xiàn hǎi táng chū xiè   suàn fān chéng zuì   jǐn huā yīn niàn lián bàn miàn xiāng   chóu yǐng dōu   shì hèn    
āi zhēng   cán dèng zài shuǐ   qīng mèng yún fèng zhàng lóng hán kōng   bào jūn hóng lèi xiāo àn   luó jīn      
péng shān zhǐ chǐ   gèng wéi shuí qīng niǎo yīn qín hòu yuē dōng   fēng xìn xiāng táo   shòu sǔn hái   ér jīn