仙都山鹿

宋代 蘇軾
日月何促促,塵世苦局束。 仙子去無蹤,故山遺白鹿。 仙人已去鹿無家,孤棲悵望層城霞。 至今聞有游洞客,夜來江市叫平沙。 長松千樹風蕭瑟,仙宮去人無咫尺。 夜鳴白鹿安在哉,滿山秋草無行跡。
yuè   chén shì shù  
xiān zōng   shān bái 鹿  
xiān rén 鹿 jiā   chàng wàng céng chéng xiá  
zhì jīn wén yǒu yóu dòng   lái jiāng shì jiào píng shā  
cháng sōng qiān shù fēng xiāo   xiān gōng rén zhǐ chǐ  
míng bái 鹿 ān zài zāi   mǎn 滿 shān qiū cǎo xíng