仙都獨峰

宋代 樓鑰
漢家武徹求神仙,方士搤攬多夸言。 蓬萊隔海不可到,屬車方羊上橋山。 傳聞黃旁久仙去,胡為有石高巑屼。 游談不經理欲屈,謾言此地藏衣冠。 縉雲自是仙窟宅,萬壑千岩比如櫛。 突然一石摩青雲,造化應勞巨靈擘。 仙風吹墮碧蓮花,玉井半空人不識。 望之不計幾千尺,八柱擎天此其一。 伯夷制行高且孤,萬世猶能立懦夫。 英魂凜凜今不死,化作此石山之隅。 橫斜轍跡依然在,我亦何能窮古初。
hàn jiā chè qiú shén xiān   fāng shì è lǎn duō kuā yán  
péng lái hǎi dào   shǔ chē fāng yáng shàng qiáo shān  
chuán wén huáng páng jiǔ xiān   wéi yǒu shí gāo cuán  
yóu tán jīng   màn yán zàng guān  
jìn yún shì xiān zhái   wàn qiān yán zhì  
rán shí qīng yún   zào huà yīng láo líng bāi  
xiān fēng chuī duò lián huā   jǐng bàn kōng rén shí  
wàng zhī qiān chǐ   zhù qíng tiān  
zhì xíng gāo qiě   wàn shì yóu néng nuò  
yīng hún lǐn lǐn jīn   huà zuò shí shān zhī  
héng xié zhé rán zài   néng qióng chū