閒地

宋代 宋自遜
一片寬閒地,半生江海情。 有梅添月色,無竹欠秋聲。 酒熱渾家醉,誠詩逐字評。 拙疎塵事少,貧賤也身輕。
piàn kuān xián   bàn shēng jiāng hǎi qíng
yǒu méi tiān yuè   zhú qiàn qiū shēng
jiǔ hún jiā zuì   chéng shī zhú píng
zhuō shū chén shì shǎo   pín jiàn shēn qīng