下放吟用匋公《過秦嶺》韻六月六日

宋代 單人耘
我昔下放時,安危不自警。秋紅棲遠村,春碧憶獅嶺。 少年耽書卷,深巷一燈炳。中年客江干,執鐸丹心頃。 哦詩又作畫,師承得概梗。文選肌理富,新安筆力猛。 席聯管寧潔,鏡窺仁壽靜。祖母愛稚孫,籃中時儲餅。 施禮師友間,蹊成桃李省。方慶書味腴,孰料墜厄境。 靈魂觸風雷,一掃無騃穎。爝火渡舟喧,霜月村墟冷。 情親老農語,疏籬補桐杏。淺淺蔬供盤,姍姍竹弄影。 已浣草堂硯,更滌灶前皿。野曠芋壟直,黃葉秋風騁。 我生未有涯,悲來天無頂。慈親一辭世,雲沉箏斷綆。 歸來強自適,蕭然蟄鄉井。發白不復青,何由娛暮景。
xià fàng shí   ān wēi jǐng qiū hóng yuǎn cūn chūn   shī lǐng    
shào nián dān shū juàn   shēn xiàng dēng bǐng zhōng nián jiāng gān zhí   duó dān xīn qǐng    
ó shī yòu zuò huà   shī chéng gài gěng wén xuǎn xīn   ān měng    
lián guǎn níng jié   jìng kuī rén shòu jìng ài zhì sūn lán   zhōng shí chǔ bǐng    
shī shī yǒu jiān   chéng táo shěng fāng qìng shū wèi shú   liào zhuì è jìng    
líng hún chù fēng léi   sǎo ái yǐng jué huǒ zhōu xuān shuāng   yuè cūn lěng    
qíng qīn lǎo nóng   shū tóng xìng jiān jiān shū gōng pán shān   shān zhú nòng yǐng    
huàn cǎo táng yàn   gèng zào qián mǐn kuàng lǒng zhí huáng   qiū fēng chěng    
shēng wèi yǒu   bēi lái tiān dǐng qīn shì yún   chén zhēng duàn gěng    
guī lái qiáng shì   xiāo rán zhé xiāng jǐng bái qīng   yóu jǐng