下第上薛侍郎

唐代 李端
蓬蓽春風起,開簾卻自悲。如何飄梗處,又到采蘭時。 明鏡方重照,微誠寄一辭。家貧求祿早,身賤報恩遲。 幸得皮存矣,須勞翼長之。銘肌非厚答,肉骨是前期。 縱覺新人好,寧忘舊主疑。終慚太丘道,不為小生私。
péng chūn fēng   kāi lián què bēi piāo gěng chù   yòu dào cǎi lán shí
míng jìng fāng zhòng zhào   wēi chéng jiā pín qiú 祿 zǎo   shēn jiàn bào ēn chí
xìng de cún   láo zhǎng zhī míng fēi hòu   ròu shì qián
zòng jué xīn rén hǎo   níng wàng jiù zhǔ zhōng cán tài qiū dào   wéi xiǎo shēng