下第

宋代 劉過
蕩蕩天門叫不應,起尋歸路嘆南行。 新亭未必非周顗,宣室終須召賈生。 振海潮聲春洶湧,插天劍氣夜崢嶸。 傷心故國三千里,才是餘杭第一程。
dàng dàng tiān mén jiào yīng   xún guī tàn nán xíng
xīn tíng wèi fēi zhōu   xuān shì zhōng zhào jiǎ shēng
zhèn hǎi cháo shēng chūn xiōng yǒng   chā tiān jiàn zhēng róng
shāng xīn guó sān qiān   cái shì háng chéng