武宗

宋代 孔平仲
武宗惟雄俊,有臣委用專。德裕才略大,感恩罄所宣。 是時岩廊上,六合氣可吞。論兵決勝負,萬里在目前。 一平回鶻凶,再洗上黨昏。楊弁不知時,乃敢盜太原。 豈信明光甲,遣人斬其元。廷謀昧知幾,唯有君相然。 成立三大功,慷慨在一言。風霆運不測,日月朗高懸。 李唐勢已去,至此岌復纏。外內已息兵,崇卑定乾坤。 遂令河北師,弭耳如孤豚。事書史冊上,讀之快心魂。 千載若信宿,凜凜風烈存。世人多說劍,不見斫伐痕。 玩弄反自傷,何用飾璵璠。迂哉賈生餌,果爾房琯奔。 施為貴寔效,詎主衒空文。
zōng wéi xióng jùn   yǒu chén wěi yòng zhuān cái lüè gǎn   ēn qìng suǒ xuān    
shì shí yán láng shàng   liù tūn lùn bīng jué shèng wàn   zài qián    
píng huí xiōng   zài shàng dǎng hūn yáng biàn zhī shí nǎi   gǎn dào tài yuán    
xìn míng guāng jiǎ   qiǎn rén zhǎn yuán tíng móu mèi zhī wéi   yǒu jūn xiāng rán    
chéng sān gōng   kāng kǎi zài yán fēng tíng yùn   yuè lǎng gāo xuán    
táng shì   zhì chán wài nèi bīng chóng   bēi dìng qián kūn    
suì lìng běi shī   ěr tún shì shū shǐ shàng   zhī kuài xīn hún    
qiān zǎi ruò xìn 宿   lǐn lǐn fēng liè cún shì rén duō shuō jiàn   jiàn zhuó hén    
wán nòng fǎn shāng   yòng shì fán zāi jiǎ shēng ěr guǒ   ěr fáng guǎn bēn    
shī wéi guì shí xiào   zhǔ xuàn kōng wén