戊子正月六日雷雨感嘆示壽仁子

宋代 楊萬里
今晨忽雷雨,天地又發春。 草木悶紅綠,生意察已欣。 蟄蟲且徐動,余寒未全仁。 先生起裹頭,三嘆一再顰。 春風吹萬物,不吹先生貧。 靖怨一束書,只傅兩褲塵。 自倚文字工,竟取造物嗔。 小兒在傍笑,笑我浪若辛。 去年作客子,椒柏羨主人。 在家不差勝,更用愁此身。 先生亦一莞,我不如兒真。 為我滿眼酤,不問醨與醇。 杖頭日百錢,無錢借諸憐。 不然衣可典,及此花柳新。
jīn chén léi   tiān yòu chūn  
cǎo mèn hóng   shēng chá xīn  
zhé chóng qiě dòng   hán wèi quán rén  
xiān sheng guǒ tóu   sān tàn zài pín  
chūn fēng chuī wàn   chuī xiān sheng pín  
jìng yuàn shù shū   zhǐ liǎng chén  
wén gōng   jìng zào chēn  
xiǎo ér zài bàng xiào   xiào làng ruò xīn  
nián zuò   jiāo bǎi xiàn zhǔ rén  
zài jiā chà shèng   gèng yòng chóu shēn  
xiān sheng wǎn   ér zhēn  
wèi mǎn 滿 yǎn   wèn chún  
zhàng tóu bǎi qián   qián jiè zhū lián  
rán diǎn   huā liǔ xīn