五子詩 其四 梁比部有譽

明代 宗臣
瞻彼飧霞子,萬里來羅浮。結束長安陌,聊以寄薄游。 中懷既不開,兀坐生羈愁。俛仰一世間,侷促何所求。 鬱郁遂成篇,燦燦雲霞流。凌厲起高唱,作者徒悠悠。 人生易奄忽,焉得無深謀。黃庭一以悟,萬事良蜉蝣。 振衣馭天風,長逝不可留。咄咄迷途客,棲遑良足羞。
zhān sūn xiá zi   wàn lái luó jié shù cháng ān liáo   báo yóu    
zhōng huái kāi   zuò shēng chóu yǎng shì jiān   suǒ qiú    
suì chéng piān   càn càn yún xiá liú líng gāo chàng zuò   zhě yōu yōu    
rén shēng yǎn   yān shēn móu huáng tíng wàn   shì liáng yóu    
zhèn tiān fēng   cháng shì liú duō duō   huáng liáng xiū