五子詩 其三 宗子相

明代 李攀龍
婉婉維揚士,早歲絕人識。結撰有至思,先民乃遺則。 時俗徒嗷嗷,此物知者得。鬱郁獨往心,百折江河力。 披睹他自媚,我意安所測。念茲攜手驩,榮名與令德。 浩蕩陰陽移,吾道相終極。語及千載事,愀愀動顏色。 中懷誰可喻,文章亦經國。一為麟鳳言,三嘆加餐食。
wǎn wǎn wéi yáng shì   zǎo suì jué rén shí jié zhuàn yǒu zhì xiān   mín nǎi    
shí áo áo   zhī zhě wǎng xīn bǎi   zhé jiāng    
mèi   ān suǒ niàn xié shǒu huān róng   míng lìng    
hào dàng yīn yáng   dào xiāng zhōng qiān zǎi shì qiǎo   qiǎo dòng yán    
zhōng huái shuí   wén zhāng jīng guó wèi lín fèng yán sān   tàn jiā cān shí