無住庵主為余寫真報之以詩

宋代 周紫芝
驊騮固絕足,韓干真畫者。儻欲萬口傳,當畫千里馬。 吾才如跛鱉,子不解騰跨。初無籋雲姿,何勞人摹寫。 支郎妙人物,名聲遍日下。事苟不當急,操筆有用舍。 一逢菘韭翁,終安陋樸野。無鹽元自丑,強欲相紛赭。 至技不可名,厚意徒久假。我欲報之詩,有作非大雅。
huá liú jué   hán gàn zhēn huà zhě tǎng wàn kǒu chuán dāng   huà qiān    
cái biē   zi jiě téng kuà chū niè yún 姿   láo rén xiě    
zhī láng miào rén   míng shēng biàn xià shì gǒu dàng cāo   yǒu yòng shè    
féng sōng jiǔ wēng   zhōng ān lòu piáo yán yuán chǒu qiáng   xiāng fēn zhě    
zhì míng   hòu jiǔ jiǎ bào zhī shī yǒu   zuò fēi