吾與吟 其二十一
一琴一鶴亦已清,如何屏去不留行。古人冷淡今人笑,前呼後擁小兒驚。
yī
一
qín
琴
yī
一
hè
鶴
yì
亦
yǐ
已
qīng
清
,
rú
如
hé
何
píng
屏
qù
去
bù
不
liú
留
xíng
行
。
。
gǔ
古
rén
人
lěng
冷
dàn
淡
jīn
今
rén
人
xiào
笑
,
qián
前
hū
呼
hòu
後
yōng
擁
xiǎo
小
ér
兒
jīng
驚
。
。