五雲山寫望

元代 馬臻
少乏超絕姿,瘦鶴存野格。乾坤心自放,頗覺塵土窄。 安得千金橐,使我窮地脈。征途多荊榛,此志寧復得。 今晨躋山顛,納納瞰廣陌。正東臨大江,彷佛海外國。 孤帆揚長風,靜入秋氣白。層巒引列嶂,下有雲霧隔。 不知誰家樓?突兀立遠色。禹穴指顧外,歷歷禾黍黑。 簸蕩千古愁,人世一過客。高歌據苔石,坐見日車仄。 目極窮冥搜,一雁長空沒。
shǎo chāo jué 姿   shòu cún qián kūn xīn fàng   jué chén zhǎi    
ān qiān jīn tuó   shǐ 使 qióng mài zhēng duō jīng zhēn   zhì níng    
jīn chén shān diān   kàn guǎng zhèng dōng lín jiāng páng   hǎi wài guó    
fān yáng cháng fēng   jìng qiū bái céng luán yǐn liè zhàng xià   yǒu yún    
zhī shuí jiā lóu   yuǎn xué zhǐ wài   shǔ hēi    
dàng qiān chóu   rén shì guò gāo tái shí zuò   jiàn chē    
qióng míng sōu   yàn cháng kōng méi