五月十一日睡起

宋代 陸游
病眼慵於世事開,虛堂高臥謝氛埃。 簾櫳無影覺雲起,草樹有聲知雨來。 茶碗嫩湯初得乳,香篝微火未成灰。 翛然自適君知否?一枕清風又過梅。
bìng yǎn yōng shì shì kāi   táng gāo xiè fēn āi
lián lóng yǐng jué yún   cǎo shù yǒu shēng zhī lái
chá wǎn nèn tāng chū   xiāng gōu wēi huǒ wèi chéng huī
xiāo rán shì jūn zhī fǒu   zhěn qīng fēng yòu guò méi