五月十四日夜夢一僧持詩編過予有暴雨詩語頗

宋代 陸游
黑雲塞空萬馬屯,轉盼白雨如傾盆,狂風疾雷撼乾坤,壯哉澗壑相吐吞。 老龍騰拏下天閽,鱗間火作電腳奔。 巨松拔起十年根,浮槎斷梗何足論。 我詩欲成醉墨翻,安得此雨洗中原,長河袞袞來崑崙,鸛鵲下看黃流渾。
hēi yún sāi kōng wàn tún   zhuǎn pàn bái qīng pén   kuáng fēng léi hàn qián kūn   zhuàng zāi jiàn xiāng tūn  
lǎo lóng téng xià tiān hūn   lín jiān huǒ zuò diàn jiǎo bēn  
sōng shí nián gēn   chá duàn gěng lùn  
shī chéng zuì fān   ān zhōng yuán   cháng gǔn gǔn lái kūn lún   guàn què xià kàn huáng liú hún