五月二十三日夜分雨作涼風颯然木葉蕭瑟絕似往年七八月感時物之變不能為懷漫浪成詩聊以自釋

宋代 段克己
雲壓虛檐黯不收,雨聲飛妥碧山頭。簾幃清徹三更夢,枕簟涼生五月秋。 入夜悲風何淅瀝,先時病葉已颼飀。心非木石能無感,喚起悠悠故國愁。
yún yán àn shōu   shēng fēi tuǒ shān tóu lián wéi qīng chè sān gēng mèng   zhěn diàn liáng shēng yuè qiū
bēi fēng   xiān shí bìng sōu liú xīn fēi shí néng gǎn   huàn yōu yōu guó chóu