五原夜吟

唐代 沙磧女子
雲鬟消盡轉蓬稀,埋骨窮荒失所依。 牧馬不嘶沙月白,孤魂空逐雁南飛。
yún huán xiāo jìn zhuǎn péng   mái qióng huāng shī suǒ
shā yuè bái   hún kōng zhú yàn nán fēi