吳宜之生日以一詩勉之

宋代 陳著
伍山鍾秀出人龍,頭角崢嶸意氣雄。 須著父兄深責望,好從師友細磨礱。 始勤卻是終身福,下學方收上達功。 它日前程相約處,杏園多少馬頭風。
shān zhōng xiù chū rén lóng   tóu jiǎo zhēng róng xióng  
zhù xiōng shēn wàng   hǎo cóng shī yǒu lóng  
shǐ qín què shì zhōng shēn   xià xué fāng shōu shàng gōng  
qián chéng xiāng yuē chù   xìng yuán duō shǎo tóu fēng