武夷有感十一首

宋代 白玉蟾
碧雲紅樹晚相間,落日亂鴉天欲昏。 人去採芝不知返,草廬空自掩柴門。
yún hóng shù wǎn xiāng jiàn   luò luàn tiān hūn  
rén cǎi zhī zhī fǎn   cǎo kōng yǎn chái mén