吳益先攜文見過以詩為謝

宋代 孫覿
千里之馬初服輈,風騣霧鬣跨九州。駕鹽挽磨三千秋,俯首尚與駑駘游。 吳郎人中第一流,文采絢爛珊瑚鉤。陽春白雪和者少,夜光明月暗中投。 魯人不貴東家邱,吾髯凜凜青兩眸。摐金戛玉聲相求,屬鏤雙蟠九地幽。 有氣夜出干鬥牛,忽然化作長黃虬。睚眥之怨何足讎,一麾立斷樓蘭頭。
qiān zhī chū zhōu   fēng zōng liè kuà jiǔ zhōu jià yán wǎn sān qiān qiū   shǒu shàng dài yóu    
láng rén zhōng liú   wén cǎi xuàn làn shān gōu yáng chūn bái xuě zhě shǎo   guāng míng yuè àn zhōng tóu    
rén guì dōng jiā qiū   rán lǐn lǐn qīng liǎng móu chuāng jīn jiá shēng xiāng qiú shǔ   lòu shuāng pán jiǔ yōu    
yǒu chū gàn dòu niú   rán huà zuò zhǎng huáng qiú zhī yuàn chóu   huī duàn lóu lán tóu