武夷歌

宋代 白玉蟾
天下武夷兮第一山溪,升真有洞兮大王天柱交相齊。 不知何年中秋兮玉帝賜宴會曾孫,幔亭結雲霞兮彩橋跨虹霓。 欲訪仙跡兮搜剔地靈,遡洄乘舟兮陟險杖藜。 身輕欲生羽翰兮們煙蘿而躡天梯,下視人境杳邈兮但見亂峰參錯相高低。 龍洞通天池兮岩鶴舞雙翎,鐵骨藏玉匣兮玉蛻和香泥。 月浸觀音石兮恍有金身現普陀,風號玉女峰兮疑是湘江虞妃啼。 仙館學堂兮聞書聲,丹爐茶灶兮曉煙迷。 船架半壑兮使星會泛河漢歸,機留古洞兮天孫去作牽牛妻。 棋盤開岩石兮釣台瞰晴川,岩有虎嘯兮窠有金雞棲。 獅子伏岩兮耀日氣猶鮮,仙羊化石兮眠雲青草萋。 大小藏蘊靈兮下有龍湫水泠泠,一線天通九有兮旁有風洞涼淒淒。 翰墨羅列兮因之生興,廩石高貯兮可以忘飢。 紅塵迥絕兮山中發蘭桂,神仙何許兮雲間聞犬雞。 茶洞幽窅兮懸崖飛瀑布,桃源深邃兮沿流得徑蹊。 有人卜居大隱屏兮學宗周孔事鹽虀,但見此心止止兮煉成大藥服刀圭。 武夷君去後兮有十三仙之同時,代不乏人之兮仙階陸續躋。 或屍解兮只履歸去,或飛升兮鐵笛長嘶。 以今視昔兮吳李可接踵,不須懷古兮感慨而愴悽。 作詩勉同志兮欲倩仙掌摩丹崖,我醉揮椽筆兮大書特書而留題。
tiān xià shān   shēng zhēn yǒu dòng dài wáng tiān zhù jiāo xiāng
zhī nián zhōng qiū yàn huì zēng sūn   màn tíng jié yún xiá cǎi qiáo kuà hóng
fǎng xiān sōu líng   huí chéng zhōu zhì xiǎn zhàng
shēn qīng shēng hàn men yān luó ér niè tiān   xià shì rén jìng yǎo miǎo dàn jiàn luàn fēng cēn cuò xiāng gāo
lóng dòng tōng tiān chí yán shuāng líng   tiě cáng xiá tuì xiāng
yuè jìn guān yīn shí huǎng yǒu jīn shēn xiàn tuó   fēng hào fēng shì xiāng jiāng fēi
xiān guǎn xué táng wén shū shēng   dān chá zào xiǎo yān
chuán jià bàn shǐ 使 xīng huì fàn hàn guī   liú dòng tiān sūn zuò qiān niú
pán kāi yán shí diào tái kàn qíng chuān   yán yǒu xiào yǒu jīn
shī zi yán yào 耀 yóu xiān   xiān yáng huà shí mián yún qīng cǎo
xiǎo cáng yùn líng xià yǒu lóng jiǎo shuǐ líng líng   xiàn tiān tōng jiǔ yǒu páng yǒu fēng dòng liáng
hàn luó liè yīn zhī shēng xīng   lǐn shí gāo zhù wàng
hóng chén jiǒng jué shān zhōng lán guì   shén xiān yún jiān wén quǎn
chá dòng yōu yǎo xuán fēi   táo yuán shēn suì yán 沿 liú jìng
yǒu rén yǐn píng xué zōng zhōu kǒng shì yán   dàn jiàn xīn zhǐ zhǐ liàn chéng yào dāo guī
jūn hòu yǒu shí sān xiān zhī tóng shí   dài rén zhī xiān jiē
huò shī jiě zhī guī   huò fēi shēng tiě cháng
jīn shì jiē zhǒng   huái gǎn kǎi ér chuàng
zuò shī miǎn tóng zhì qiàn xiān zhǎng dān   zuì huī chuán shū shū ér liú