無言兄以銀壺作粥糜頗極其妙舟居夜飢頃刻可辦戲作此詩

宋代 劉一止
少年愛酒不廢沽,滑稽鴟夷每隨車。春禽似是知我意,日日勸我提葫蘆。 侵尋老境筋力異,宿昔百嗜今一無。羈窮未免走四方,是口時賴薄粥糊。 釜湯外沸如隔膜,氣塞不作聲盧胡。須臾已復成淖糜,勻滑不減傾醍醐。 篷窗夜飢急星火,咄嗟而辦功可書。山僧歙缽未足詫,考父古鼎非時須。 我聞壺中有高隱,日月或類蓬萊居。神仙有無事恍惚,山澤形貌常多臞。 不如一飽睡清熟,箇中便是真華胥。
shào nián ài jiǔ fèi   huá chī měi suí chē chūn qín shì shì zhī   quàn
qīn xún lǎo jìng jīn   宿 bǎi shì jīn qióng wèi miǎn zǒu fāng   shì kǒu shí lài báo zhōu
tāng wài fèi   sāi zuò shēng chéng nào   yún huá jiǎn qīng
péng chuāng xīng huǒ   duō jiē ér bàn gōng shū shān sēng wèi chà   kǎo dǐng fēi shí
wén zhōng yǒu gāo yǐn   yuè huò lèi péng lái shén xiān yǒu shì huǎng   shān xíng mào cháng duō
bǎo shuì qīng shú   zhōng biàn 便 shì zhēn huá