浯溪行

清代 嚴永華
昔讀磨崖碑,已耳浯溪名。今向嶺西遊,快作《浯溪行》。 浯溪之水清千尺,浯溪之石更奇特。次山文字平原書,萬古光芒燭奎壁。 嗣皇靈武成中興,元戎兩京顯殊績。惜哉張、李亂紀綱,我覽斯文增嘆息。 當時不識顏真卿,天生汾陽為社稷。壯士解衣吁可危,檻車就逮寒無色。 若非仙李識奇才,那得衝風起雲異。縱令廝養皆英雄,要伏詞臣大識力。 記委符節歸江湖,剩有窊樽涵月魄。振衣四顧浩悲歌,行人指點漫郎宅。
bēi   ěr míng jīn xiàng lǐng 西 yóu   kuài zuò xíng 》。  
zhī shuǐ qīng qiān chǐ   zhī shí gèng shān wén píng yuán shū   wàn guāng máng zhú kuí
huáng líng chéng zhōng xīng   yuán róng liǎng jīng xiǎn shū zāi zhāng luàn gāng   lǎn wén zēng tàn
dāng shí shí yán zhēn qīng   tiān shēng fén yáng wèi shè zhuàng shì jiě wēi   jiàn chē jiù dǎi hán
ruò fēi xiān shí cái   de chōng fēng yún zòng lìng yǎng jiē yīng xióng   yào chén shí
wěi jié guī jiāng   shèng yǒu zūn hán yuè zhèn hào bēi   xíng rén zhǐ diǎn màn láng zhái