無為山中鄭老家

宋代 戴復古
高談可聽用心幽,灼見此翁非俗流。 鞍馬破家還避世,田園得地肯封侯。 開窗修竹無由俗,繞屋青山總是秋。 門外短籬看亦好,黃金菊間碧牽牛。
gāo tán tīng yòng xīn yōu   zhuó jiàn wēng fēi liú
ān jiā hái shì   tián yuán de kěn fēng hóu
kāi chuāng xiū zhú yóu   rào qīng shān zǒng shì qiū
mén wài duǎn kàn hǎo   huáng jīn jiān qiān niú