無題

清代 陳忠平
不為愁多不倚樓,倚樓偏又惹新愁。望雲漠漠孤飛雁,聽月蕭蕭老去秋。 霜壓鳶肩欺瘦我,風翻荻竹挾寒流。此身迷惘誰同渡,枯木刻成般若舟。
wéi chóu duō lóu   lóu piān yòu xīn chóu wàng yún fēi yàn   tīng yuè xiāo xiāo lǎo qiū
shuāng yuān jiān shòu   fēng fān zhú xié hán liú shēn wǎng shuí tóng   chéng zhōu