五松寺

宋代 李彌遜
秋風吹客衣,去路倚天碧。 躋攀一何苦,政坐受山癖。 人言五松下,曾是瞿曇宅。 至今梧竹陰,列屋棲禪寂。 塵纓得暫解,俗駕聊可息。 怡顏岩間樹,洗耳泉上石。 孤雲共還往,窈窕去無跡。 道人粲可流,獨步少林席。 客來了不言,碧眼照庭柏。 希聲出鍾梵,妙意生牆壁。 寒灰暗青燈,偶坐遂終夕。 歸來人境空,缺月掛山額。
qiū fēng chuī   tiān
pān   zhèng zuò shòu shān
rén yán sōng xià   céng shì tán zhái
zhì jīn zhú yīn   liè chán
chén yīng zàn jiě   jià liáo
yán yán jiān shù   ěr quán shàng shí
yún gòng hái wǎng   yǎo tiǎo
dào rén càn liú   shǎo lín
lái liǎo yán   yǎn zhào tíng bǎi
shēng chū zhōng fàn   miào shēng qiáng
hán huī àn qīng dēng   ǒu zuò suì zhōng
guī lái rén jìng kōng   quē yuè guà shān é