午睡起

宋代 楊萬里
永晝能不倦,亭午思小睡。竹床熱如曬,展轉竟無寐。 起來搔白首,百匝繞檐際。政當眊氉中,忽有一奇事。 一風北戶來,穿度南窗外。窗外蕙初花,披拂動香氣。 老夫得一涼,洒然有生意。來日當此時,未知復何似。
yǒng zhòu néng juàn   tíng xiǎo shuì zhú chuáng shài zhǎn   zhuǎn jìng mèi    
lai sāo bái shǒu   bǎi rào yán zhèng dāng mào sào zhōng   yǒu shì    
fēng běi lái   chuān 穿 nán chuāng wài chuāng wài huì chū huā   dòng xiāng    
lǎo liáng   rán yǒu shēng lái dāng shí wèi   zhī