午睡

宋代 鄭剛中
藜羹飯脫粟,窮達未須計。 日中困炎曦,到枕即昏睡。 營營百為擾,合眼盡遺棄。 悠然一榻間,爛熟見真意。 欲識太古風,去此不多地。 我願四海平,圭竇永無事。 夏臥法曹簟,冬夢公孫被。
gēng fàn tuō   qióng wèi
zhōng kùn yán   dào zhěn hūn shuì
yíng yíng bǎi wéi rǎo   yǎn jǐn
yōu rán jiān   làn shú jiàn zhēn
shí tài fēng   duō
yuàn hǎi píng   guī dòu yǒng shì
xià cáo diàn   dōng mèng gōng sūn bèi