無詩

宋代 鄭剛中
草創園亭隨意坐,任緣化竹倩人栽。 雁聲與客將寒去,柳色知春有信來。 逸氣暫時因酒見,物華空自把詩催。 案頭禿筆無才思,不賦一言真陋哉。
cǎo chuàng yuán tíng suí zuò   rèn yuán huà zhú qiàn rén zāi
yàn shēng jiāng hán   liǔ zhī chūn yǒu xìn lái
zàn shí yīn jiǔ jiàn   huá kōng shī cuī
àn tóu 禿 cái   yán zhēn lòu zāi