戊申四月游禹門有感

宋代 段克己
黃河一線天上來,兩山突兀屏風開。天生聖人為萬世,驚濤拍岸鳴春雷。 冷雲直上三千丈,石顛古廟高崔巍。斷碑歲月不可考,丹書剝落空莓苔。 嗟乎去古蓋已遠,荒辭漫汗相驚猜。安居平土果誰力,愚民耳目誠可哀。 一聲漁笛起何處,滄洲雅興還悠哉。
huáng xiàn tiān shàng lái   liǎng shān píng fēng kāi tiān shēng shèng rén wéi wàn shì   jīng tāo pāi àn míng chūn léi
lěng yún zhí shàng sān qiān zhàng   shí diān miào gāo cuī wēi duàn bēi suì yuè kǎo   dān shū luò kōng méi tái
jiē gài yuǎn   huāng màn hàn xiāng jīng cāi ān píng guǒ shuí   mín ěr chéng āi
shēng chǔ   cāng zhōu xìng hái yōu zāi