吳少由惠詩百篇久未及謝又以委貺勉次來韻

宋代 樓鑰
江左一世稱名公,首出劉惔與王-濛。 自高直以天自況,何止數仞言高墉。 虛聲一傳實何在,但知景附而風從。 我朝諸公門戶闊,普納萬象如虛空。 群才俱入大鑪鞴,鑄人端如金在鎔。 又如東君一布令,白者自白紅自紅。 岩岩千載玉局老,少年徑以吾道東。 首干樂全次六一,二公自是燕許宗。 奏篇六論初流傳,四海一日俱承風。 其間傑出六君子,香薰班馬尤為濃。 涪翁又分江西派,作圖序次田本中。 哦詩作文各務實,薦鶚不愧北海融。 坐令文物掩前代,主盟豈非諸老功。 固知文氣僵湜籍,亦許詩律沾徐洪。 宛丘諸黃接前輩,宜有此甥風味同。 蚤嘗決勝翰墨場,筆端豪健誰爭工。 新篇句句多灑落,妙畫字字真玲瓏。 惜哉生晚百餘載,歐蘇之門欠登龍。 尚茲踸踔未闊步,吞舟之魚溝豈容。 我方投老與世隔,映窗愛景方朣朧。 十年屏居可羅爵,何人來顧一禿翁。 儼然衣冠見吾子,文書銜袖名自通。 向來兩卷余百篇,諷味抵今未能窮。 更攜大篇如拱璧,刻畫無鹽賁孤蹤。 人言霜蹄騁夷路,我今秋隼凌三峰。 愛余過厚擬前良,此事如何著得儂。 老我不入杞梓林,嶧陽深隱如孤桐。 平生習氣掃欲盡,只有愧處著力攻。 子歸求之有餘師,惟知嘆息錦繡胸。 時時杖屨許來往,庶可歲寒相始終。
jiāng zuǒ shì chēng míng gōng   shǒu chū liú tán wáng   - méng  
gāo zhí tiān kuàng   zhǐ shù rèn yán gāo yōng  
shēng chuán shí zài   dàn zhī jǐng ér fēng cóng  
cháo zhū gōng mén kuò   wàn xiàng kōng  
qún cái bèi   zhù rén duān jīn zài róng  
yòu dōng jūn lìng   bái zhě bái hóng hóng  
yán yán qiān zǎi lǎo   shào nián jìng dào dōng  
shǒu gàn quán liù   èr gōng shì yàn zōng  
zòu piān liù lùn chū liú chuán   hǎi chéng fēng  
jiān jié chū liù jūn   xiāng xūn bān yóu wéi nóng  
wēng yòu fēn jiāng 西 pài   zuò tián běn zhōng  
ó shī zuò wén shí   jiàn è kuì běi hǎi róng  
zuò lìng wén yǎn qián dài   zhǔ méng fēi zhū lǎo gōng  
zhī wén jiāng shí   shī zhān hóng  
wǎn qiū zhū huáng jiē qián bèi   yǒu shēng fēng wèi tóng  
zǎo cháng jué shèng hàn chǎng   duān háo jiàn shuí zhēng gōng  
xīn piān duō luò   miào huà zhēn líng lóng  
zāi shēng wǎn bǎi zài   ōu zhī mén qiàn dēng lóng  
shàng chěn chuō wèi kuò   tūn zhōu zhī gōu róng  
fāng tóu lǎo shì   yìng chuāng ài jǐng fāng tóng lóng  
shí nián bǐng luó jué   rén lái 禿 wēng  
yǎn rán guān jiàn   wén shū xián xiù míng tōng  
xiàng lái liǎng juǎn bǎi piān   fěng wèi jīn wèi néng qióng  
gèng xié piān gǒng   huà yán bēn zōng  
rén yán shuāng chěng   jīn qiū sǔn líng sān fēng  
ài guò hòu qián liáng   shì zhù nóng  
lǎo lín   yáng shēn yǐn tóng  
píng shēng sǎo jǐn   zhǐ yǒu kuì chù zhù gōng  
zi guī qiú zhī yǒu shī   wéi zhī tàn jǐn xiù xiōng  
shí shí zhàng lái wǎng   shù suì hán xiāng shǐ zhōng