午寢

宋代 陸游
眼澀朦朧不自支,欠伸常恨到床遲。 庭花著雨晴方見,野客敲門去始知。 灰冷香菸無復在,湯成茶碗徑須持。 頹然卻自嫌疏放,旋了生涯一首詩。
yǎn méng lóng zhī   qiàn shēn cháng hèn dào chuáng chí
tíng huā zhù qíng fāng jiàn   qiāo mén shǐ zhī
huī lěng xiāng yān zài   tāng chéng chá wǎn jìng chí
tuí rán què xián shū fàng   xuán le shēng shǒu shī