無悶 歲暮,風雨懷人

清代 陳洵
梅怯新簫,蘭潤舊屏,年色匆匆燭轉。喚冷蝶幽衾,障天愁滿。 不恨紅樓望阻,恨響亂荒雞無人館。問甚情、卻向鈿車徑絕,素書雲斷。 深綣。鏡塵泫。想暈粉窄蛾,此時妝面。漫著破宮衣,暗翻鈴怨。 誰寤辭年淚點,第一是、無端南來雁。料未掩、端正風流,待穩兩歡重見。
méi qiè xīn xiāo   lán rùn jiù píng   nián cōng cōng zhú zhuǎn huàn lěng dié yōu qīn zhàng   tiān chóu mǎn   滿  
hèn hóng lóu wàng   hèn xiǎng luàn huāng rén guǎn wèn shén qíng què xiàng diàn chē jìng jué shū   yún duàn      
shēn quǎn jìng chén xuàn xiǎng yūn fěn zhǎi é shí   zhuāng miàn màn zhù gōng àn fān líng   yuàn        
shuí nián lèi diǎn   shì duān nán lái yàn liào wèi yǎn duān zhèng fēng liú dài wěn liǎng   huān zhòng jiàn