無悶(冬)

宋代 周邦彥
雲作輕陰,風逗細寒,小溪冰凍初結。更聽得、悲鳴雁度空闊。暮雀喧喧聚竹,聽竹上清響風敲雪。洞戶悄,時見香消翠樓,獸煤紅爇。 淒切。念舊歡聚,舊約至此,方惜輕別。又還是、離亭楚梅堪折。暗想鶯時似夢,夢裡又卻是,似鶯時節,要無悶,除是擁爐對酒,共譚風月。
yún zuò qīng yīn   fēng dòu hán   xiǎo bīng dòng chū jié gèng tīng bēi míng yàn kōng kuò què xuān xuān zhú   tīng zhú shàng qīng xiǎng fēng qiāo xuě dòng qiāo   shí jiàn xiāng xiāo cuì lóu   shòu méi hóng ruò
qiè niàn jiù huān   jiù yuē zhì   fāng qīng bié yòu hái shì tíng chǔ méi kān zhé àn xiǎng yīng shí shì mèng   mèng yòu què shì   shì yīng shí jié   yào mèn   chú shì yōng duì jiǔ   gòng tán fēng yuè