無悶 大雪登吳山絕頂獨酌並寄子云弱侯二兄索和依夢窗格
江闊雲沉,崖斷路折,海國平收指掌。綴鱗甲漫空,頓成蒼莽。
朔氣冷侵衣袂,試小立,危亭群峰上。聽水聲終古,蕭條萬吹,遠回千嶂。
奇狀。竟獨往。向世塵跡消,此中閒想。又吹落疏枝,似人飄蕩。
眼底風雲幻滅,喚筇去,江梅沖寒放。乘醉下,移棹清溪,夜月正堪尋訪。
jiāng
江
kuò
闊
yún
雲
chén
沉
,
yá
崖
duàn
斷
lù
路
zhé
折
,
hǎi
海
guó
國
píng
平
shōu
收
zhǐ
指
zhǎng
掌
。
。
zhuì
綴
lín
鱗
jiǎ
甲
màn
漫
kōng
空
,
dùn
頓
chéng
成
cāng
蒼
mǎng
莽
。
。
shuò
朔
qì
氣
lěng
冷
qīn
侵
yī
衣
mèi
袂
,
shì
試
xiǎo
小
lì
立
,
wēi
危
tíng
亭
qún
群
fēng
峰
shàng
上
。
。
tīng
聽
shuǐ
水
shēng
聲
zhōng
終
gǔ
古
,
xiāo
蕭
tiáo
條
wàn
萬
chuī
吹
,
yuǎn
遠
huí
回
qiān
千
zhàng
嶂
。
。
qí
奇
zhuàng
狀
。
。
jìng
竟
dú
獨
wǎng
往
。
。
xiàng
向
shì
世
chén
塵
jì
跡
xiāo
消
,
cǐ
此
zhōng
中
xián
閒
xiǎng
想
。
。
yòu
又
chuī
吹
luò
落
shū
疏
zhī
枝
,
shì
似
rén
人
piāo
飄
dàng
盪
。
。
yǎn
眼
dǐ
底
fēng
風
yún
雲
huàn
幻
miè
滅
,
huàn
喚
qióng
筇
qù
去
,
jiāng
江
méi
梅
chōng
沖
hán
寒
fàng
放
。
。
chéng
乘
zuì
醉
xià
下
,
yí
移
zhào
棹
qīng
清
xī
溪
,
yè
夜
yuè
月
zhèng
正
kān
堪
xún
尋
fǎng
訪
。
。