無寐

宋代 鄭剛中
孤衾萬感不能平,籍也捫心未覺盲。 疏雨過雲才數點,宿酲扶夢正三更。 瘴煙侵我須教老,春物牽愁自在生。 疇曩犬雞無寸效,如今方愧子真耕。
qīn wàn gǎn néng píng   mén xīn wèi jué máng
shū guò yún cái shǔ diǎn   宿 chéng mèng zhèng sān gēng
zhàng yān qīn jiào lǎo   chūn qiān chóu zai shēng
chóu nǎng quǎn cùn xiào   jīn fāng kuì zhēn gēng