武陵觀火詩

唐代 劉禹錫
楚鄉祝融分,炎火常為虞。是時直突煙,發自晨炊徒。 盲風扇其威,白晝曛陽烏。操綆不暇汲,循牆還避逾。 怒如列缺光,迅與芬輪俱。聯延掩四遠,赫奕成洪爐。 洶疑雲濤翻,颯若鬼神趨。當前迎焮赩,是物同膏腴。 金烏入梵天,赤龍游玄都。騰煙透窗戶,飛焰生欒櫨。 火山摧半空,星雨灑中衢。瑤壇被髹漆,寶樹攢珊瑚。 光縣與琴焦,旗亭無酒濡。市人委百貨,邑令遺雙鳧。 餘勢下隈隩,長熛烘舳艫。吹焚照水府,炙浪愁天吳。 災罷雲日晚,心驚視聽殊。高灰辨廩庾,黑土連闉闍. 眾燼合星羅,游氛鑠人膚。厚地藏宿熱,遙林呈驟枯。 火德資生人,庸可一日無。御之失其道,敲石彌天隅。 晉庫走龍劍,吳宮傷燕雛。五行有沴氣,先哲垂訏謨。 宋鄭同日起,時當賢大夫。無苛自可樂,弭患非所圖。 賢守恤人瘼,臨煙駐驪駒。吊場色慘忸,顏失詞劬愉。 下令蠲里布,指期輕市租。閈垣適未立,苫蓋自相娛。 山木行剪伐,江泥宜墐途。邑臣不必曾,何用征越巫。
chǔ xiāng zhù róng fēn   yán huǒ cháng wèi shì shí zhí yān   chén chuī
máng fēng shàn wēi   bái zhòu xūn yáng cāo gěng xiá   xún qiáng hái
liè quē guāng   xùn fēn lún lián yán yǎn yuǎn   chéng hóng
xiōng yún tāo fān   ruò guǐ shén dāng qián yíng xìn   shì tóng gāo
jīn fàn tiān   chì lóng yóu xuán dōu téng yān tòu chuāng hu   fēi yàn shēng luán
huǒ shān cuī bàn kōng   xīng zhōng yáo tán bèi xiū   bǎo shù zǎn shān
guāng xiàn qín jiāo   tíng jiǔ shì rén wěi bǎi huò   lìng shuāng
shì xià wēi   zhǎng biāo hōng zhú chuī fén zhào shuǐ   zhì làng chóu tiān
zāi yún wǎn   xīn jīng shì tīng shū gāo huī biàn lǐn   hēi lián yīn   .
zhòng jìn xīng luó   yóu fēn shuò rén hòu zàng 宿   yáo lín chéng zhòu
huǒ shēng rén   yōng zhī shī dào   qiāo shí tiān
jìn zǒu lóng jiàn   gōng shāng yàn chú xíng yǒu   xiān zhé chuí
sòng zhèng tóng   shí dāng xián dài   huàn fēi suǒ
xián shǒu rén   lín yān zhù diào chǎng cǎn niǔ   yán shī
xià lìng juān   zhǐ qīng shì hàn yuán shì wèi   shàn gài xiāng
shān xíng jiǎn   jiāng jìn chén céng   yòng zhēng yuè