武陵春

宋代 万俟詠
燕子飛來春在否,微雨過、掩重門。正滿院梨花雪照人。 獨自個、憶黃昏。 清風淡月總銷魂。羅衣暗、惹啼痕。漫覷著鞦韆腰褪裙。 可煞是、不宜春。
yàn zi fēi lái chūn zài fǒu   wēi guò yǎn chóng mén zhèng mǎn yuàn 滿 huā xuě zhào rén      
huáng hūn    
qīng fēng dàn yuè zǒng xiāo hún luó àn hén màn zhù qiū qiān yāo tuì qún        
shà shì chūn