悟老住慧林

宋代 蘇轍
能公住嶺南,正觀呼不起。 忠公客中禁,朝恩不為累。 道人無淨穢,所遇忘嗔喜。 悟公清淨人,心厭紛華地。 慧林虛法席,去有遲遲意。 投身淤泥中,佛法何處是。 引身山林間,過患差無幾。 力小難自欺,心安似無愧。 悟世常失人,違心輒喪己。 徐行勿與較,乘流得坎止。 君看淨因揩,志以直自遂。 殺身竟何益,犯難豈為智。 去住本由天,毋求亦無避。 相期明且哲,大雅亦如此。
néng gōng zhù lǐng nán   zhèng guān  
zhōng gōng zhōng jìn   cháo ēn wéi lèi  
dào rén jìng huì   suǒ wàng chēn  
gōng qīng jìng rén   xīn yàn fēn huá  
huì lín   yǒu chí chí  
tóu shēn zhōng   chǔ shì  
yǐn shēn shān lín jiān   guò huàn chà  
xiǎo nán   xīn ān shì kuì  
shì cháng shī rén   wéi xīn zhé sàng  
xíng jiào   chéng liú kǎn zhǐ  
jūn kàn jìng yīn kāi   zhì zhí suì  
shā shēn jìng   fàn nán wèi zhì  
zhù běn yóu tiān   qiú  
xiāng míng qiě zhé