五老亭

宋代 黃庭堅
白髮蒼髯五老人,德雖不孤世無鄰。 松風忘味同戴舜,梅雨蒙頭非避秦。 築亭風流二千石,此老入謁官不嗔。 一樽相對是賓友,學得養生通治民。
bái cāng rán lǎo rén   suī shì lín  
sōng fēng wàng wèi tóng dài shùn   méi méng tóu fēi qín  
zhù tíng fēng liú èr qiān dàn   lǎo guān chēn  
zūn xiāng duì shì bīn yǒu   xué yǎng shēng tōng zhì mín