五君詠

清代 黃錫朋
徂冬陰氣升,繁卉改前姿。豈遂元化窮,鬱郁存貞葳。 孤秀值傾運,翹然始為奇。吏部冰雪懷,濯時吐清辭。 千屈不一伸,乃以亨其詩。冥搜造幽荒,得句蒼天悲。 昨非覺今是,此情知者誰。遙睇如有求,空山相與期。
dōng yīn shēng   fán huì gǎi qián 姿 suì yuán huà qióng   cún zhēn wēi
xiù zhí qīng yùn   qiào rán shǐ wèi bīng xuě huái   zhuó shí qīng
qiān shēn   nǎi hēng shī míng sōu zào yōu huāng   de cāng tiān bēi
zuó fēi jué jīn shì   qíng zhī zhě shuí yáo yǒu qiú   kōng shān xiāng