吳江華嚴塔院贈了洪講師

宋代 葉適
具區以為瀦,吳江以為裨。 自專一方浸,盡納海所遺。 逝川無發嘆,麗澤可求師。 昔人會心地,今為魚鳥資。 飛者自無極,游者自無涯。 造物不諄諄,亦莫分何誰。 此時余與子,相遇相諧嬉。 曾觀煙雨外,未滿蒼茫思。 復來秋風後,重有騷屑悲。 不及日月入,爛焉墮輪規。 尚見波濤驚,累然擁丘坻。 況彼瑣細者,蒲菼爭紛披。 當年吳季子,德合無醇疵。 范蠡之所矜,視之眇毫釐。 末路張季鷹,適意亦見推。 人才非一端,事近若易移。 常恐後生輩,風流日凌遲。 縣憂公家迫,俗陋棟宇卑。 子將跨大閣,對此連天瀰。 英雄久銷歇,枯槁乃光輝。 寘餘一榻處,析理定興衰。
wéi zhū   jiāng wéi  
zhuān fāng jìn   jǐn hǎi suǒ  
shì chuān tàn   qiú shī  
rén huì xīn   jīn wéi niǎo  
fēi zhě   yóu zhě  
zào zhūn zhūn   fēn shuí  
shí zi   xiāng xiāng xié  
céng guān yān wài   wèi mǎn 滿 cāng máng  
lái qiū fēng hòu   zhòng yǒu sāo xiè bēi  
yuè   làn yān duò lún guī  
shàng jiàn tāo jīng   lèi rán yōng qiū chí  
kuàng suǒ zhě   tǎn zhēng fēn  
dāng nián   chún  
fàn zhī suǒ jīn   shì zhī miǎo háo  
zhāng yīng   shì jiàn tuī  
rén cái fēi duān   shì jìn ruò  
cháng kǒng hòu shēng bèi   fēng liú líng chí  
xiàn yōu gōng jiā   lòu dòng bēi  
jiāng kuà   duì lián tiān  
yīng xióng jiǔ xiāo xiē   gǎo nǎi guāng huī  
zhì chù   dìng xīng shuāi