五和

宋代 劉克莊
少日父兄夸俊聲,後來場屋擅文名。 錦橐久矣憎長吉,玉枕幾於殺阿平。 底鷗材群及魚隊,化為虎落與蛇坑。 可憐彩翠矜毛羽,顧影無言只自驚。
shǎo xiōng kuā jùn shēng   hòu lái chǎng shàn wén míng  
jǐn tuó jiǔ zēng zhǎng   zhěn shā ā píng  
ōu cái qún duì   huà wèi luò shé kēng  
lián cǎi cuì jīn máo   yǐng yán zhī jīng